Tri kỷ (1)
"Gia Chú, mưa rồi". Quảng trường c*̃ truyền tới tiếng chuông báo giờ, cô bé giơ tay lên, hướng lòng bàn tay về phía trời đêm.
Chưa chờ Lòng bàn tay chạm được tới cảm xúc lạnh lẽo.
Thì bên tai đã nghe âm thanh tí tách...
Lắng tai nghe, đó không phải là tiếng mưa rơi trên đá hoa cương, đó là âm thanh đặc biệt c*̉a chiếc đồng hồ kiểu c*̃, quen thuộc mà xa lạ.
Lâm Phức Trăn mở to hai mắt ra.
Đầu tiên mà mắt nhìn thấy chính là cánh tay đang giơ cao giữa không trung kia, nhìn cánh tay đó chậm rãi xoay theo chiều kim đồng hồ, vòng nửa vòng, lòng bàn tay hướng về phía khuôn mặt.
Đó là một đôi tay c*̉a người hai mươi tuổi.
Bảy tiếng trước Lâm Phức Trăn đã thổi tắt cây nến đại diện cho sinh nhật thứ hai mươi c*̉a cô.
Trong căn nhà c*̃ ở phía nam bờ sông Seine cô đã mơ thấy cái đêm sinh nhật năm mười tuổi c*̉a mình, cảnh tượng trong mơ tựa như hình ảnh ở trong phim, theo hình ảnh xoay chuyển cô đã trở lại cái đêm mười năm trước, đó mà một đêm dài nhất trong hai mươi năm c*̉a Lâm Phức Trăn.
Cơn mưa bất chợt rơi xuống kết thúc một đêm dài. Ánh đèn rực rỡ c*̉a đêm Paris như chiếc kính vạn hoa dần tan biến.
Cô bị âm thanh c*̉a chính mình trong mơ làm cho bừng tỉnh.
"Gia Chú, mình lại mơ thấy cậu rồi". Thì thầm lặp lại trong mơ, nhắm mắt lại lần nữa.
Thời gian mười năm chỉ tựa như một cái chớp mắt.
Đập vào mắt, chuyện đã qua như dòng sông tăm tối.
Mùa đông năm mười một tuổi, người phụ nữ có đôi mắt màu nâu hỏi cô muốn sống c*̀ng với ba hay muốn sống c*̀ng mẹ.
Giữa một đôi từng được ca ngợi là trai tài gái sắc, cặp vợ chồng trẻ danh tiếng tại bộ ngoại giao. Tất cả đã lặng lẽ tan rã, đến cuối c*̀ng c*̃ng chỉ còn lại đứa con ấy.
Sau khi giải quyết vấn đề c*̉a đứa trẻ chính là mỗi người một ngả.
Loại trò chơi mỗi người một ngả trong mắt c*̉a đứa trẻ này còn có một cách gọi nữa là: Ly hôn.
Đó là một buổi chiều cuối c*̀ng c*̉a mùa đông, diện tích c*̉a tòa án không lớn, nó thoạt nhìn lại càng giống một căn phòng học hơn, ở đây có mặt hơn mười người giống như là phụ huynh tới tham gia buổi họp phụ huynh.
Trong lòng Lâm Phức Trăn biết đây không phải là một cuộc họp phụ huynh.
Theo như Gia Chú nói thì đã tới lúc khó khăn để lựa chọn rồi.
Không, không phải, không khó khăn chút nào, thật đấy.
Thậm chí trong lòng c*̉a cô còn rất phấn khích khi có được một cơ hội như vậy, cô phải thay mẹ dạy dỗ cho cái người phản bội kia một chút.
Đối diện với những người hỏi ý kiến, cô khép chặt miệng, một người phụ nữ tóc ngắn với giọng điệu xót thương "Cô bé nhất định là khổ sở đến nỗi một câu c*̃ng không nói ra được".
Gia Chú, nhìn đi, thế giới c*̉a đám người lớn vẫn tự cho là đúng.
Cuối c*̀ng, họ nói với cô, nếu như cháu muốn sống c*̀ng với ba thì cháu qua nắm tay c*̉a ba, nếu như cháu muốn sống c*̀ng với mẹ thì cháu qua nắm lấy tay c*̉a mẹ.
Họ chỉ cho cô thời gian năm phút để lựa chọn.
Người phụ nữ có đôi mắt màu nâu với vẻ mặt ôn hòa nhắc nhở bên tai cô, cháu gái thời gian c*̉a cháu không còn nhiều nữa.
Lâm Phức Trăn di chuyển bước chân, chậm rãi đi tới trước mặt ba, rồi ngẩng đầu lên.
Nước mắt rưng rưng trên viền mắt c*̉a ba, còn không may chưa phun ra cái câu thoại kinh điển kia "A Trăn, ba luôn tìm ra con ở dưới bàn học trước".
Mấp máy môi, duỗi bàn tay đang run rẩy về phía cô.
Cô Dừng lại, tay dùng hết toàn lực, đập mạnh vào cánh tay đó, trút hết sự căm phẫn dài suốt một năm.
Cuối c*̀ng sức lực c*̉a cô và mẹ c*̃ng đánh không lại được người phụ nữ tên là Thu Linh Lung kia.
Chuyện c*̃ mơ hồ trong một năm ấy đã khơi dậy vô c*̀ng rõ ràng: Cô đã từng nghe ông ta nhỏ giọng gọi người phụ nữ ấy là "Thu", cô đã nhìn thấy ông ta c*̀ng người phụ nữ kia cách cô nhìn nhau chăm chú rất lâu, những chuyện này đều phát sinh ở trong phòng học c*̉a cô.
Thật buồn nôn.
c*́i đầu, nước bọt phun mạnh trên đôi giày da c*̉a người đàn ông tên Lâm Mặc.
Tôi khinh bỉ ông, mãi mãi.
Sau này, từ nay về sau ông
Chưa chờ Lòng bàn tay chạm được tới cảm xúc lạnh lẽo.
Thì bên tai đã nghe âm thanh tí tách...
Lắng tai nghe, đó không phải là tiếng mưa rơi trên đá hoa cương, đó là âm thanh đặc biệt c*̉a chiếc đồng hồ kiểu c*̃, quen thuộc mà xa lạ.
Lâm Phức Trăn mở to hai mắt ra.
Đầu tiên mà mắt nhìn thấy chính là cánh tay đang giơ cao giữa không trung kia, nhìn cánh tay đó chậm rãi xoay theo chiều kim đồng hồ, vòng nửa vòng, lòng bàn tay hướng về phía khuôn mặt.
Đó là một đôi tay c*̉a người hai mươi tuổi.
Bảy tiếng trước Lâm Phức Trăn đã thổi tắt cây nến đại diện cho sinh nhật thứ hai mươi c*̉a cô.
Trong căn nhà c*̃ ở phía nam bờ sông Seine cô đã mơ thấy cái đêm sinh nhật năm mười tuổi c*̉a mình, cảnh tượng trong mơ tựa như hình ảnh ở trong phim, theo hình ảnh xoay chuyển cô đã trở lại cái đêm mười năm trước, đó mà một đêm dài nhất trong hai mươi năm c*̉a Lâm Phức Trăn.
Cơn mưa bất chợt rơi xuống kết thúc một đêm dài. Ánh đèn rực rỡ c*̉a đêm Paris như chiếc kính vạn hoa dần tan biến.
Cô bị âm thanh c*̉a chính mình trong mơ làm cho bừng tỉnh.
"Gia Chú, mình lại mơ thấy cậu rồi". Thì thầm lặp lại trong mơ, nhắm mắt lại lần nữa.
Thời gian mười năm chỉ tựa như một cái chớp mắt.
Đập vào mắt, chuyện đã qua như dòng sông tăm tối.
Mùa đông năm mười một tuổi, người phụ nữ có đôi mắt màu nâu hỏi cô muốn sống c*̀ng với ba hay muốn sống c*̀ng mẹ.
Giữa một đôi từng được ca ngợi là trai tài gái sắc, cặp vợ chồng trẻ danh tiếng tại bộ ngoại giao. Tất cả đã lặng lẽ tan rã, đến cuối c*̀ng c*̃ng chỉ còn lại đứa con ấy.
Sau khi giải quyết vấn đề c*̉a đứa trẻ chính là mỗi người một ngả.
Loại trò chơi mỗi người một ngả trong mắt c*̉a đứa trẻ này còn có một cách gọi nữa là: Ly hôn.
Đó là một buổi chiều cuối c*̀ng c*̉a mùa đông, diện tích c*̉a tòa án không lớn, nó thoạt nhìn lại càng giống một căn phòng học hơn, ở đây có mặt hơn mười người giống như là phụ huynh tới tham gia buổi họp phụ huynh.
Trong lòng Lâm Phức Trăn biết đây không phải là một cuộc họp phụ huynh.
Theo như Gia Chú nói thì đã tới lúc khó khăn để lựa chọn rồi.
Không, không phải, không khó khăn chút nào, thật đấy.
Thậm chí trong lòng c*̉a cô còn rất phấn khích khi có được một cơ hội như vậy, cô phải thay mẹ dạy dỗ cho cái người phản bội kia một chút.
Đối diện với những người hỏi ý kiến, cô khép chặt miệng, một người phụ nữ tóc ngắn với giọng điệu xót thương "Cô bé nhất định là khổ sở đến nỗi một câu c*̃ng không nói ra được".
Gia Chú, nhìn đi, thế giới c*̉a đám người lớn vẫn tự cho là đúng.
Cuối c*̀ng, họ nói với cô, nếu như cháu muốn sống c*̀ng với ba thì cháu qua nắm tay c*̉a ba, nếu như cháu muốn sống c*̀ng với mẹ thì cháu qua nắm lấy tay c*̉a mẹ.
Họ chỉ cho cô thời gian năm phút để lựa chọn.
Người phụ nữ có đôi mắt màu nâu với vẻ mặt ôn hòa nhắc nhở bên tai cô, cháu gái thời gian c*̉a cháu không còn nhiều nữa.
Lâm Phức Trăn di chuyển bước chân, chậm rãi đi tới trước mặt ba, rồi ngẩng đầu lên.
Nước mắt rưng rưng trên viền mắt c*̉a ba, còn không may chưa phun ra cái câu thoại kinh điển kia "A Trăn, ba luôn tìm ra con ở dưới bàn học trước".
Mấp máy môi, duỗi bàn tay đang run rẩy về phía cô.
Cô Dừng lại, tay dùng hết toàn lực, đập mạnh vào cánh tay đó, trút hết sự căm phẫn dài suốt một năm.
Cuối c*̀ng sức lực c*̉a cô và mẹ c*̃ng đánh không lại được người phụ nữ tên là Thu Linh Lung kia.
Chuyện c*̃ mơ hồ trong một năm ấy đã khơi dậy vô c*̀ng rõ ràng: Cô đã từng nghe ông ta nhỏ giọng gọi người phụ nữ ấy là "Thu", cô đã nhìn thấy ông ta c*̀ng người phụ nữ kia cách cô nhìn nhau chăm chú rất lâu, những chuyện này đều phát sinh ở trong phòng học c*̉a cô.
Thật buồn nôn.
c*́i đầu, nước bọt phun mạnh trên đôi giày da c*̉a người đàn ông tên Lâm Mặc.
Tôi khinh bỉ ông, mãi mãi.
Sau này, từ nay về sau ông